| Trang VÂN ĐÀI L... 的个人资料Trang VÂN ĐÀI LOẠI NGỮ (...照片日志列表 | 帮助 |
|
Trang VÂN ĐÀI LOẠI NGỮ (蕓臺類語页) - BẢN DỊCH BÀI THƠ LE LAC CỦA LAMARTINEdo Nhóm Cựu Học Sinh Trung Tâm Giáo Dục Lê Quý Đôn Tự Do phụ trách 9月23日 THẦY LÊ HÀ QUẢNG LAN GIỚI THIỆU: BÀI THƠ LE LAC CỦA LAMARTINE - BẢN DỊCH CỦA VITALời giới thiệu bản dịch bài thơ LE LAC của Thầy Lê Hà Quảng Lan.
Nhân dịp Vân Ðài Loại Ngữ đăng những bài thơ tình, Thầy cũng cảm thấy hứng thú và hợp ý với Vân Ðài cho phổ biến một bài thơ dịch của nhà văn VITA (1910 - 1956), từ tác phẩm Le Lac của thi sĩ người Pháp Alphonse de Lamartine (1790 – 1869).
Từ ngàn xưa, trong mọi lãnh vực, thời gian là một yếu tố rất quan trọng. Ðặc biệt trong văn học nghệ thuật, biết bao tác phẩm đã nói đến thời gian. Thời gian lạnh lùng trôi, không dừng lại để kéo dài hạnh phúc hay cũng không qua nhanh để chấm dứt nỗi khổ đau của thế gian. Thời gian trôi đi cuốn theo nhiều đổi thay nhưng kỷ niệm ở nơi hò hẹn vẫn còn tồn tại trong con tim và chập chờn xuất hiện từng lúc trong cuộc đời. Lamartine nhớ lại người tình, Julie Charles (hay Elvire). Khi thi sĩ trở lại chỗ hẹn hò, bên bờ hồ, nơi đã chứng kiến tình yêu của hai người thì người yêu không còn nữa. Lamartine ý thức thời gian qua nhanh và diễn tả rung động của mình qua bài thơ Le Lac. Vân Ðài Loại Ngữ đăng bài thơ của Lamartine và bản dịch thơ của nhà văn VITA. Trong lúc đọc thơ, các bạn đang nghe bản nhạc Le Lac De Côme của Gisèle Galos, bản hòa âm do Triều Dương thực hiện. Le Lac trong bài thơ của Lamartine, chỉ là một cái hồ, một nơi kỷ niệm, chứ không phải Le Lac De Côme của bản nhạc. Nơi hò hẹn có thể là bên bờ hồ hay bất cứ nơi nào, nhưng tình cảm muôn đời vẫn giống nhau và tồn tại mãi mãi... Lê Hà Quảng Lan
LE LAC
Alphonse de Lamartine
(Alphonse-Marie-Louis de Prat de Lamartine)
(21/10/1790 – 28/02/1869)
Ainsi, toujours poussés vers de nouveaux rivages,
Dans la nuit éternelle emportés sans retour,
Ne pourrons-nous jamais sur l’océan des âges
Jeter l’ancre un seul jour ?
Ô lac ! l’année à peine a fini sa carrière,
Et près des flots chéris qu’elle devait revoir,
Regarde ! je viens seul m’asseoir sur cette pierre
Où tu la vis s’asseoir !
Tu mugissais ainsi sous ces roches profondes ;
Ainsi tu te brisais sur leurs flancs déchirés ;
Ainsi le vent jetait l’écume de tes ondes
Sur ses pieds adorés.
Un soir, t’en souvient-il ? nous voguions en silence ;
On n’entendait au loin, sur l’onde et sous les cieux,
Que le bruit des rameurs qui frappaient en cadence
Tes flots harmonieux.
Tout à coup des accents inconnus à la terre
Du rivage charmé frappèrent les échos :
Le flot fut attentif, et la voix qui m’est chère
Laissa tomber ces mots :
« Ô temps, suspends ton vol ! et vous, heures propices
Suspendez votre cours :
Laissez-nous savourer les rapides délices
Des plus beaux de nos jours !
« Assez de malheureux ici-bas vous implorent,
Coulez, coulez pour eux ;
Prenez avec leurs jours les soins qui les dévorent,
Oubliez les heureux.
« Mais je demande en vain quelques moments encore,
Le temps m’échappe et fuit ;
Je dis à cette nuit : Sois plus lente ; et l’aurore
Va dissiper la nuit.
« Aimons donc, aimons donc ! de l’heure fugitive,
Hâtons-nous, jouissons !
L’homme n’a point de port, le temps n’a point de rive ;
Il coule, et nous passons ! »
Temps jaloux, se peut-il que ces moments d’ivresse,
Où l’amour à longs flots nous verse le bonheur,
S’envolent loin de nous de la même vitesse
Que les jours de malheur ?
Eh quoi ! n’en pourrons-nous fixer au moins la trace ?
Quoi ! passés pour jamais ? quoi ! tout entiers perdus ?
Ce temps qui les donna, ce temps qui les efface,
Ne nous les rendra plus ?
Éternité, néant, passé, sombres abîmes,
Que faites-vous des jours que vous engloutissez ?
Parlez : nous rendrez-vous ces extases sublimes
Que vous nous ravissez ?
Ô lac ! rochers muets ! grottes ! forêt obscure !
Vous, que le temps épargne ou qu’il peut rajeunir,
Gardez de cette nuit, gardez, belle nature,
Au moins le souvenir !
Qu’il soit dans ton repos, qu’il soit dans tes orages,
Beau lac, et dans l’aspect de tes riants coteaux,
Et dans ces noirs sapins, et dans ces rocs sauvages
Qui pendent sur tes eaux.
Qu’il soit dans le zéphyr qui frémit et qui passe,
Dans les bruits de tes bords par tes bords répétés,
Dans l’astre au front d’argent qui blanchit ta surface
De ses molles clartés.
Que le vent qui gémit, le roseau qui soupire
Que les parfums légers de ton air embaumé,
Que tout ce qu’on entend, l’on voit ou l’on respire,
Tout dise : Ils ont aimé !
CÁI HỒ
Bản dịch của VITA (1910 - 1956)
Cứ đẩy mãi xuôi vào bến mới,
Trong đêm trường đưa tới chẳng về,
Thời gian, bể cả rộng ghê,
Nhân sinh chiếc bách, bến mê không ngừng?
Này hồ hỡi ! Năm dài vừa mãn,
Bến sóng yêu nàng hẵn đến nhìn,
Xem! Ta trên tảng đá một mình,
Mà ngươi đã thấy bạn tình khi xưa.
Rên rỉ thế dưới gầm động thạch,
Sóng bủa sườn... ngươi rách tả tơi,
Gió tung bọt sóng tơi bời,
Gót son trắng điểm, tuyệt vời yêu đương.
Một chiều nọ, trên gương hồ phẳng,
Còn nhớ chăng thuyền lẳng lặng trôi,
Xa xa, mặt nước, bầu trời,
Chỉ nghe rơi mái chèo rơi nhịp nhàng.
Thình lình cất tiếng nhân gian lạ,
Bến say mê, lay cả vang âm,
Lắng nghe, sóng bạc âm thầm,
Tiếng ai yêu dấu, bổng, trầm hữu duyên:
Hãy dừng lại! Giờ hên, phút tốt,
Khoan trôi đi! Đừng cất cánh bay!
Ðể ta tận hưởng vui say,
Chóng qua của những chuỗi ngày xuân tươi!
Biết bao kẻ chơi vơi bể khổ,
Cầu thời gian giúp họ qua mau
Nghiệp trần với khổ lo âu:
Riêng ai hạnh phúc xin cầu người quên.
Nhưng khẩn khoản gia thêm ít khắc,
Thời gian đành thoăn thoắt lướt bay,
Cầu xin chậm bớt đêm nay,
Rồi vừng đông sẽ xóa ngay đêm tàn.
Hãy yêu, yêu mãi, yêu vô lượng,
Mau vui say giờ cuồn cuộn sang.
Giờ qua đời cũng chóng tàn,
Kiếp trần không bến, thời gian không bờ!
Ganh chi bấy thời gian, những lúc
Thú yêu đương hạnh phúc tràn tuôn,
Bay đi vun vút biệt luôn,
Cũng đồng như lúc đau, buồn, thế chăng?
Ít ra cũng lưu chi dấu vết,
Kià! Qua luôn! Kià! Mất hết sao?
Ðã ban hạnh phúc dồi dào,
Rồi nay lại xóa chẳng bao thuở hồi?
Hỡi trường cửu, hư vô, dĩ vãng,
Mịt mù xa vô hạn, vực sâu!
Ngày vui ngây ngất chôn sao,
Thời gian cướp đoạt có hầu trả chăng?
Hỡi hồ đá, hang sâu, rừng tối,
Ðược thời gian thắm gội trẻ xinh,
Ít ra kỷ niệm đêm tình,
Lưu dùm, tạo vật đượm nghìn sắc hương!
Dầu bão táp hay cơn yên tịnh,
Và đồi con trong cảnh sởn sơ,
Trong rừng thông bóng âm u,
Hay trong khóm đá hoang vu soi hình.
Dầu trong gió rùng mình nhẹ lướt,
Trong sóng đưa vỗ nước bên hồ,
Hay trong trăng bạc nhấp nhô,
Lòng soi ngấn nước, ánh mơ dịu dàng.
Gió hiu hắt, sậy lau than vãn,
Hương thoảng xông quanh quẩn từng không!
Bao nhiêu cảnh vật cảm thông,
Xin đồng nhắc-nhở ''Tình chung nơi hồ". |
|
|||
|
|